
GiuSe Ngô Thiện Nhân:Bless you.
Một Cộng Tác Vô Song Vào Công Trình Cứu RỗiSuốt năm 1997 Đức Giáo Hoàng khai triển, trong các Triều Yết chung vào ngày thứ Tư, tất cả huấn giáo về việc Đức Nữ Trinh Maria tham dự vào biến cố cứu độ. Ngay từ đầu triều Giáo Hoàng, Đức Gioan Phaolô II đã bày tỏ rằng, trong lịch sử cứu rỗi, hành động của Thiên Chúa không diễn tiến mà không mời gọi đến sự cộng tác của con người, Thiên Chúa không áp đặt cứu rỗi. Trái lại, “Chúa Kitô đã muốn rằng việc cứu rỗi, có thể nói, phát xuất ngay từ nhân loại. Chúa muốn cứu giúp con người không như kẻ xa lạ, mà như một người anh em trong gia đình. Vì thế, Chúa muốn có mẹ và thấy người mẹ ấy trong nhân vị người Mẹ là Đức Maria. Sứ mạng căn bản của người thiếu nữ Nazareth ấy là sứ mạng làm gạch nối giữa Chúa Cứu Thế và loài người chúng ta. (Đức Gioan Phaolô II bài giảng tại Ephesô ngày 30 tháng 11 năm 1979). Nhưng không chỉ ở ngày Truyền Tin mà còn suốt đời, mà tối cao là ở trên núi Sọ. Đức Maria mang lại “cho công cuộc cứu rỗi một cộng tác tuyệt đối và vô song” (Lumen Gentium số 61). Từ ngày Truyền Tin đến ngày núi Sọ, Đức Nữ Trinh Maria mang lại “cho việc cứu rỗi loài người, không những sự cộng tác như dụng cụ trong tay Thiên Chúa, mà còn cả sự tự do của Đức Tin và lòng vâng phục khiêm tốn của Mẹ” (Lumen Gentium số 56).
Đức Giáo Hoàng là nhà chú giải không mệt mỏi về cảnh núi Sọ, nơi Chúa Giêsu ban Đức Maria làm mẹ người môn đệ. Nhưng hoàn cảnh của việc Chúa Giêsu ban ơn này chứng tỏ tầm quan trọng quyết định việc trao ban. Chính vào lúc Chúa hy sinh đến chết thì Chúa Cứu Thế nói: “Thưa Bà, này là con của Bà. Đây là mẹ của con” (Ga 19,25-27). Thánh ký ghi rằng: sau khi nói những lời này, Chúa Giêsu biết rằng: “mọi sự đã hoàn tất”. Việc trao ban Mẹ là ơn cuối cùng Ngài dành cho nhân loại, như hoa quả việc hy sinh của nhân loại trong công trình cứu chuộc loài người”. (Triều yết chung ngày 11 tháng 5 năm 1983).
“Trên núi Sọ, khi kết hợp cùng hy lễ của Con mình, Đức Mẹ mang vào công trình cứu rỗi sự đóng góp của người mẹ, sự đóng góp mang dạng việc đau đớn sinh con, sinh nhân loại mới” (Triều yết chung ngày 17 thang 9 năm 1997).
Nếu sự cộng tác của Kitô hữu vào ơn cứu độ được thực hiện sau biến cố núi Sọ, bằng việc họ cố gắng trải rộng các hoa quả, bởi cầu nguyện và hy sinh, thì sự chung góp của Đức Maria lại thực hiện trong chính biến cố ấy với tước vị là mẹ. Chính một mình Đức Mẹ được liên kết cách kỳ diệu ấy vào của lễ cứu chuộc, đã lập công cứu rỗi mọi người. Trong liên kết cùng Chúa Kitô và tùng phục Chúa Cha, Đức Mẹ đã cộng tác để xin được ơn cứu độ cho cả nhân loại. Vai trò duy nhất mà Thiên Chúa trao cho Đức Mẹ và Đức Mẹ đã thi hành cả đời sống và nhất là trên núi Sọ, là vai trò “cộng tác vào công trình cứu chuộc” (triều yết chung ngày 9 tháng 4 năm 1997, về vấn đề nan giải là “đồng công cứu chuộc”).
(Trích từ Tác giả Lm. Nguyễn Đức Việt Châu SSS, Mẹ Maria - Trung Tâm Công Trình của Đức Gioan Phaolô II, Chương 7: Ngàn năm thứ ba: Mẹ của sự sống; nguồn: dunglac.org).

Nenhum comentário:
Postar um comentário