PHẦN HAI. SỰ TÍCH VỀ CÁC THIÊN THẦN.
Cuối cùng, chỉ còn lại hai thí sinh có câu trả lời khiến cho Vua hài lòng nhất. Đó chính là Micae và Lucifer. Vua thấy
hai chàng trai trẻ đều ngang tài ngang sức, lại tinh anh như nhau,
không ai hơn kém. Sau một hồi suy nghĩ và hỏi ý kiến của ba nhà thông
thái, đức vua quyết định đưa ra cho họ một thử thách cuối cùng. Ngài
phán:
- Hai khanh quả thật kẻ chín người mười, đều xứng đáng trở
thành con rể của ta. Nay ta có một thử thách cuối cùng. Các ngươi hãy
đến xứ Media xa xôi, và leo lên ngọn núi Taro, nơi đấy được mệnh danh là
vườn địa đàng huyền bí. Các ngươi hãy mang về cho ta một vật được xem
là quý nhất trần gian. Nó khiến ta có thể đánh đổi tất cả để có được nó.
Đường đi đến đó không kém phần nguy hiểm, ta sẽ cho một người đồng hành
cùng các ngươi.
- Xin đa tạ đức vua, thần sẽ cố gắng hết sức. Lucifer và Micae đồng thanh đáp:
Thế là sáng hôm sau, họ khăn gói lên đường. Ra đến cổng thành, hai
người gặp một chàng thanh niên vóc người nhỏ bé, nhưng gương mặt thanh
tú lạ kỳ. Chàng trai cất lời:
- Tôi phụng mệnh đức vua sẽ đưa hai chàng đến đất nước Media. Tôi tên là Graphi
Lucifer nhìn chàng trai với ánh mắt có vẻ xem thường. Chàng cười khẩy bảo:
- Nhỏ bé và thư sinh như ngươi giúp gì được cho bọn ta, chỉ tổ làm vướng chân thêm thôi.
Micae mỉm cười vui vẻ đáp:
- Người vua truyền hẳn là rất tài giỏi. Anh đừng xem thường cậu ta. Chúng tôi xin được làm phiền anh.
Thế là cả ba người lên ngựa đi đến đất nước xa xôi kia. Sau nhiều ngày
ròng rã, cuối cùng họ đã dặt chân đến kinh đô Media. Họ ghé vào một dịch
quán nghỉ ngơi để sáng mai sẽ hỏi thăm người dân đường lên núi.
Tinh mơ hôm sau, họ sửa soạn lên đường. Nhưng lạ kỳ thay, mỗi khi hỏi
bất kỳ một ai đó về núi Taro, ai cũng tỏ vẻ sợ sệt và lắc đầu lảng
tránh. Cuối cùng, tưởng chừng như tuyệt vọng, họ bắt gặp một lão hành
khất mù ngồi bên vệ đường. Graphi xuống ngựa, bố thí cho lão một đồng
tiền vàng. Lão mù cất tiếng:
- Hỡi quý khách phương xa có tấm lòng hảo tâm. Các vị chớ dại dột mà đến ngọn núi ma quái ấy.
Cả ba người đều ngạc nhiên trước câu nói của lão. Họ bất ngờ không hiểu
tại sao ông ấy lại biết họ là khách từ phương xa đến và có ý định lên
núi Taro. Micae tiến đến gần bên lão hỏi:
- Thưa cụ, chúng con quả thật đang tìm đường đến ngọn núi ấy. Nếu biết, xin cụ giúp chúng con ạ.
- Ta khuyên các ngươi hãy bỏ ý định ấy đi. Tuy được mệnh danh là địa
đàng, nhưng nơi đó còn là chốn tử thần. Bởi vì nó chứa rất nhiều điều bí
ẩn mà đến nay vẫn chưa ai khám phá ra. Có rất nhiều người muốn tìm hiểu
và họ không thể trở về.
Lucifer tuyên bố:
- Nghe có vẻ hấp
dẫn cho một chuyến phiêu lưu đấy chứ nhỉ! Với mũi tên bọc sắt này, ta
không tin ma quỷ nào sẽ làm hại được ta.
Cụ già lắc đầu bảo:
-
Ôi, thật tiếc thay cho các ngươi, những người trẻ kiêu ngạo kia. Thôi
được, nếu các ngươi đã quyết chí như thế, ta sẽ đưa cho các ngươi con
chuột này. Nó sẽ chỉ đường cho các ngươi lên ngọn núi ấy.
- Cảm ơn cụ nhiều lắm!
Thế là cả ba vội lên ngựa, theo bóng dáng con chuột nhỏ xíu. Xế chiều,
họ đã đến được chân núi Taro. Khung cảnh thật vắng lặng, không một khu
xóm hay bóng người, chỉ có tiếng chim kêu vang vọng nghe thật não nề. Họ
cột ngựa vào một thân cây. Micae đi tìm củi khô, Lucifer thì kiếm một
ít cỏ cho bầy ngựa, còn Graphi thì sửa soạn bữa tối. Một đám lửa lớn
được đốt lên, họ ngồi quay quần ăn thức ăn một cách ngon lành. Có lẽ do
đói và mệt vì đi đường xa, sau khi ăn xong, họ quay ra đánh một giấc
ngon lành để lấy sức ngày mai lên núi.
Mặt trời vừa nhô lên đỉnh
núi, họ đã chuẩn bị hành trang cho một chuyến đi đầy trắc trở. Dốc núi
cheo leo. Cao chót vót và những tảng đá thì đầy rêu trơn trượt khiến cho
việc bám và leo lên nó thật khó khăn. Khi đặt chân lên đỉnh núi, cả ba
ngỡ ngàng trước cảnh vật trước mắt. Gọi núi Taro là vườn địa đàng quả
không ngoa, nơi đây cây trái tươi tốt, có suối róc rách luồn qua các khe
đá. Các đám mây bay lượn lờ và quấn quanh các than cây như một làn
sương mỏng. Ánh mặt trời chiếu sáng càng làm cho khung cảnh thêm lung
linh, huyền ảo.Thế nhưng, tuy có vẻ tràn đầy sức sống nhưng tuyệt nhiên,
họ không tìm thấy được dấu hiệu của một loài sinh vật nào sinh sống. Họ
tìm kiếm khắp nơi, bỗng đâu trước mắt họ hiện ra một cái cây kỳ lạ. lá
của nó có màu đỏ như máu, thân cây thì xù xì có những mắt cây nhìn trông
thật giống mắt người. Trên cây chỉ có ba quả duy nhất có ba màu khác
nhau, một quả có màu đen, một quả màu xanh và một quả màu vàng. Đột
nhiên từ trên cây cao, họ nghe một tiếng rít ghê rợn. Một làn hơi lạnh
buốt chợt ập đến khiến họ rùng mình. Nhìn lên cây, họ thấy một con rắn
đen, sọc vàng, hai mắt nó màu đỏ và cái lưỡi thụt ra thụt vào cũng màu
đỏ nốt. Lucifer định giương cung bắn thì đột nhiên, con rắn cất tiếng
rít man rợ:
- Khè… khè… Hỡi những vị khách không mời kia, khá khen
cho các ngươi đã tìm đến nơi này. Các ngươi có biết là không một ai trở
về một khi gặp ta hay không?
Micae lên tiếng:
- Hỡi loài rắn
ma quỷ kia, ngươi chớ có đem lời dọa nạt vô ích. Bọn ta đến là để tiêu
diệt ngươi, trả thù cho những người đã bị ngươi hãm hại.
- Khè… khè… Các ngươi thật ngông cuồng đấy. Hãy xem đây!
Tức thì một cơn gió cuốn theo bụi bay mù mịt ập đến, đất trời như tối
sầm cả lại. Khi tan hết bụi, cả ba người nhìn lại thì tất cả vũ khí của
họ đã bị cuốn đi mất. Con rắn cất tiếng cười:
- Khè… Khè… Ha… Ha …
Ha… Bây giờ ta giết các ngươi thật dễ như trở bàn tay. Nhưng các ngươi
yên tâm, ta không phải là loài khát máu tàn bạo như thế! Các ngươi có
nhìn thấy quả táo màu đen kia không? Chỉ có một quả duy nhất. Nếu một
trong ba người các ngươi lấy được nó đem dâng cho ta, thì người đó sẽ
trở về an toàn. Hai người còn lại, ắt phải chết.
Micae lên tiếng:
- Tại sao bọn ta phải đem nó cho ngươi?
Con rắn xảo quyệt đáp:
- Ngươi không đem nó cho ta, thì ngươi sẽ nhận một cái chết thảm khốc.
Hãy nhìn cái vực ngoài kia. Đó chính là số phận của những kẻ trái lời
ta.
Nói xong, con rắn trườn đi mất hút. Graphi chạy lại nhìn, nàng
thấy cơ man nào là xương người và đầu lâu trắng hếu, nhìn thật khinh
khủng. Đây đúng là nơi tử thần!
Cả ba người hoang mang lo lắng. Graphi cất tiếng trước tiên:
- Vậy là trong ba chúng ta, chỉ có một người sống sót. Làm cách nào bây giờ?
Micae dõng dạc nói:
- Tiếc là thanh kiếm của ta đã bị nó lấy mất. Nhưng không sao, ta quyết
sẽ hạ được con rắn ma quỷ kia. Nhưng ta vẫn không hiểu, con rắn cần quả
táo màu đen làm gì? Hai quả còn lại thì sao nhỉ?
- Suy nghĩ làm
gì, cái chúng ta cần là làm cách nào để hái được quả táo trên cao chót
vót kia. - Lucifer bực bội quát - Chỉ cần một mũi tên là xong ngay thôi.
- Nhưng bây giờ vũ khí của chúng ta đã bị tước đoạt hết, làm thế nào bây giờ?
- Không phải là không còn cách. - Micae lên tiếng - Chúng ta sẽ đẽo những cái cây kia làm lao mà phóng vào những trái táo đó.
Graphi reo lên:
- Ôi, thế mà tôi không nghĩ ra. Nào, chúng ta hãy bắt tay vào việc.
Cả ba vội tìm những cành cây rắn chắc. Họ dùng đá ghè đẽo cho mũi cây
nhọn và sắc. Mất cả một buổi trời, họ cũng đã làm xong được ba ngọn lao
vừa ý.
Micae lên tiếng thắc mắc:
- Chỉ có một quả táo đen. Làm thế nào bây giờ nhỉ?
Lucifer đáp:
- Ai ném trúng quả táo đen là người có vận may. Ta không thể chết rục nơi đây, ta phải quay trở về để lấy công chúa.
Nói rồi, Lucifer tung ngọn lao của mình. Vút… Mũi lao bay nhanh như tên bắn, xé gió đâm trúng quả màu vàng.
- Chết tiệt, không thể nào lại như thế! - Lucife điên tiết quát.
Đến lượt Graphi, nàng cố sức phi mũi lao. Phập… Mũi lao trúng ngay quả
màu xanh rơi xuống. Chỉ còn lại Micae, chàng thận trọng cầm mũi lao
trong tay, lấy hết sức bình sinh phóng lao. Phập… Quả màu đen đã rơi
xuống dưới chân chàng. Vừa lúc ấy, trời cũng đã sập tối. Cả ba người đều
hoang mang không biết số phận mình sẽ ra sao. Mãi suy nghĩ và lao động
vất vả cả ngày, Micae và Graphi ngủ quên lúc nào không hay biết. Chỉ còn
Lucifer, anh trằn trọc với nỗi lo sợ nên không tài nào nhắm mắt. Anh
tỉnh dậy, lang thang đến bờ vực. Bỗng nhiên anh nghe tiếng xì xào nho
nhỏ. Nấp vào một gốc cây, anh nhìn thấy một bọn người nhỏ bé. Trông
chúng thật kinh khủng, da bọn chúng đỏ như máu, lại có một cái đuôi dài
nhọn hoắt như lưỡi lê. Chúng không có mặt, chỉ thấy hai đốm mắt vàng ẩn
hiện sau cái mũ trùm của chúng. Một tên trong bọn cất tiếng the thé:
- Sao chủ nhân lại không thể tự hái những qủa ấy mà phải cần đến bàn tay của con người thế kia.
Một con khác đáp:
- Ba người bọn chúng không phải tầm thường đâu. Chủ nhân bảo bọn chúng
là thiên thần đấy. Chỉ có sức mạnh của thiên thần mới hái được những quả
của cái cây ấy thôi. Còn bọn người phàm trần, chỉ cần đụng vào là sẽ
chết đau đớn.
- Thế ngươi có biết ý nghĩa mỗi quả táo ấy hay không? - Một tên quỷ ngơ ngác hỏi.
- Ha… ha… ha… Ngươi hỏi đúng người rồi đây. Chuyện gì ta lại không biết
chứ! Quả màu xanh là quả hồi sinh, ai có nó trong tay sẽ làm cho bất kỳ
kẻ chết sống lại. Quả thứ hai màu vàng, nó chứa cơ man nào là của cải
vật chất trên thế gian. Quả màu đen có sức mạnh thần bí, nó được kết
tinh từ sự thù hận, gian trá, xảo quyệt của con người và cả những linh
hồn vất vưởng. Ai có được nó sẽ làm bá chủ thiên hạ.
Lucifer nghe vậy liền tự nhủ:
- Nếu nói vậy thì tên Micae khố rách áo ôm kia sẽ trở thành quyền uy và
lấy được công chúa? Còn ta thì phải chết rục nơi đây sao? Không được,
ta phải hành động ngay.
Thế là Lucifer lẻn vào nơi hai người kia
đang ngủ say, bí mật tẩm thuốc mê và trói bọn họ vào sâu hang núi. Còn
hắn ung dung trở lại với ba quả thần kỳ trong tay. Hắn đứng dưới gốc cây
thần kỳ chờ đợi. Bỗng nhiên, có tiếng cười cất lên:
- Ha… ha… ha… Khá khen cho ngươi đã đem dâng lên cho ta cả ba quả. Nào, hãy đưa cho ta quả màu đen, ta sẽ cho ngươi sống sót.
Lucifer tiến đến gần con rắn đang phì phò le cái lưỡi dài gớm ghiếc.
Nhanh như cắt, Lucifer ném ngọn lao có tẩm thuốc độc vào con rắn to lớn.
Nó quằn quại đau đớn. Máu chảy ra có một mùi tanh đến lợm mửa. Lucifer
cầm quả màu đen cất tiếng cười bảo:
- Ngươi muốn trở thành bá chủ ư? Chỉ có ta mới xứng đáng. Loài hạ đẳng như ngươi mà cũng đòi hại được ta hay sao?
Nói rồi Lucifer vung rìu chặt đứt thân rắn làm mấy khúc. Sau đó hắn ta ăn quả thần kỳ màu đen vào. Hắn ta tự nhủ:
Giờ đây ta không sợ một ai hết. Định mệnh sắp đặt cho ta làm Đấng tối
cao. Ta sẽ cầm quyền, bất cứ ai không tuân phục, sẽ chết.
Sự thù hận, lòng tham lam, tất cả theo quả táo ấy ngấm vào máu thịt của Lucifer, khiến hắn trở nên tàn bạo hơn.
***
Lại nói về phần Micae và Graphi. Sau khi họ tỉnh dậy, thấy bị trói vào
sâu trong hang động. hai quả táo đã biến mất cùng Lucifer thì họ đã hiểu
ra mọi chuyện. Đang lúc tuyệt vọng, họ thấy một bà lùn nhỏ bé, tóc rối
bù, mặt mũi vá chằng chịt trông thật gian ác, tiến đến gần. Mụ ta nói:
- Lọt vào đây các ngươi khó sống. Nhưng từ trước đến giờ, ta chỉ giết
một người thôi, vì ta cần nguyên liệu để bào chế dược liệu làm cho gương
mặt ta trẻ lại. Một trong hai ngươi hãy ở lại, và tên kia hãy xéo đi.
Ta tha chết làm phúc. Nếu chống đối, cả hai ngươi sẽ bỏ mạng.
Nghe nói thế, Micae quay sang Graphi bảo:
- Chàng trai trẻ, tôi không họ hàng thân thích, có chết cũng không ai
thương tiếc. Cậu còn trẻ, lại chỉ vì lệnh vua phải đi theo chúng tôi đến
nơi nguy hiểm. Cậu hãy quay về đi!
- Không, tôi không thể bỏ mặc anh thế này được.
- Đi đi, kẻo bà ta lại đổi ý. Thưa bà, tôi phải làm gì để anh bạn trẻ này được sống?
- Ha… ha… ha… Ngươi thật can đảm, ta thích thế. Ngươi hãy nhảy vào lò lửa kia đi. Còn tên nhóc kia, hãy xéo mau!
Mụ ta cởi trói và dắt Micae đến bên lò lửa. Tuy nhỏ con, nhưng bàn tay
mụ mạnh và cứng như cọng kềm. Micae không thể nào nhúc nhích được. Mặc
cho Graphi van nài, mụ ta vẫn lôi chàng đến lò lửa đang cháy hừng hực.
Mụ vung tay định ném anh vào lò, nhân lúc ấy, Micae cố hết sức túm lấy
tóc mụ, và lôi mụ vào lò lửa cùng với anh. Mụ ta giãy giụa kêu la:
- Tên khốn kiếp, thả ta ra mau!
- Ngươi phải chết cùng với ta. Ngươi không thể sống để tiếp tục hại người nữa.
Ngọn lửa bùng lên một cách mạnh mẽ, mùi thịt người cháy nghe khét lẹt.
Nước mắt của Graphien tuôn trào. Nàng dường như đứng không vững khi
chứng kiến cảnh thân thể Micae bốc cháy ngùn ngụt. Nàng khóc đến ngất
lịm đi!... Khi tỉnh lại, nàng thấy lò lửa đã dần tắt. Nàng vội vã lấy
tay bới đám tro tàn để tìm một chút gì đó còn sót lại của Micae. Mặc cho
đôi bàn tay bỏng rát vì lửa, nàng cứ đào bới và thật kỳ lạ, nàng tìm
thấy được một cục thịt còn đỏ. Trái tim của Micae, nó không bị thiêu
cháy. Nàng ôm trái tim ấy và khóc, khóc rất nhiều…
Nàng đã chết do đuối sức và vì bỏng rất nặng. Nàng chết nhưng trong tay vẫn ôm chặt trái tim của Micae.
***
Từ trên cao, Đấng Tối cao đã chứng kiến hết mọi việc. Ngài truyền cho
hai thiên thần xuống hạ giới, mang linh hồn của Graphien và cả trái tim
của Micae. Trước mặt toàn thể các thiên thần, Ngài đón nhận trái tim
Micae và ôm hôn. Một giọt nước mắt lăn xuống, chạm vào trái tim. Lập tức
trái tim động đậy, một lúc sau, thân thể Micae bất ngờ hiện ra. Micae
phủ phục trước nhan Thánh Chúa. Ngài hài lòng cất tiếng hiền từ:
-
Con đã tìm được thứ quý giá nhất của một thiên thần, đó chính là trái
tim can đảm, biết hy sinh vì người khác thậm chí cả sinh mạng mình. Con
rất xứng đáng trở thành tổng lãnh của các thiên thần.
Cả thiên thần cùng hô vang chúc tụng, họ reo hò:
- Micae tổng lãnh, Micae tổng lãnh!
Đấng Tối Cao buồn rầu nói:
- Ta thật đau lòng vì Lucifer, nó đã phản nghịch, nó không chịu hối
cải. Mà khi biết là một thiên thần, nó còn đòi chống đối cả Ta nữa. Giờ
nó đang lôi kéo, dụ dỗ con người sa vào vòng tội lỗi.
Micae thưa:
- Ngài đừng phiền lòng, con sẽ thay Ngài trừng trị tên Lucifer phản nghịch ấy cùng bè lũ tay sai của hắn.
Ngưng một lát, Micae thưa cùng Chúa rằng:
- Thưa Ngài, bản tính con người thật là yếu đuối, rất dễ sa chước cám
dỗ, nghe theo lời dụ dỗ của ma quỷ. Nay con xin Ngài, hãy cho mỗi thiên
thần đi theo phù hộ và che chở cho con người. Mỗi thiên thần ấy được gọi
là thiên thần bảo trợ, sẽ giúp con người tỉnh táo trước những cạm bẫy
của bọn chúng.
Thiên Chúa phán:
- Con nói rất đúng, vậy thì
hôm nay, ta giao cho con quyền uy cai quản tất cả thiên thần trên Thiên
Đàng. Đồng thời hãy cùng các thiên thần bảo trợ cùng chống lại bọn ma
quỷ. Nhất là tên cầm đầu bọn chúng: Lucifer.
Thế là từ đó, Micae đã
trở thành một thiên thần tổng lãnh. Lưỡi gươm trong tay ngài là một vũ
khí ghê gớm, giúp ngài trừng trị bọn ma quỷ xấu xa, gian ác. Và mỗi
người chúng ta cũng được Thiên Chúa ban cho một thiên thần bảo trợ.
Thiên thần luôn bên ta, mọi lúc mọi nơi, giúp ta tránh mọi hiểm nguy của
ma quỷ.
Nenhum comentário:
Postar um comentário